View Full Version: Nghệ sĩ Mỹ Châu

Thế Giới Nghệ Sĩ > Chân dung nghệ sĩ > Nghệ sĩ Mỹ Châu


Title: Nghệ sĩ Mỹ Châu
Description: Chuyện về 1 người đi xa trở về


nhathoa - April 13, 2006 04:21 PM (GMT)
Lần thứ 2 chị trở về, tôi mới gặp được chị. Cứ ngỡ sẽ có một chút ǵ xa cách nhưng không ngồi trong căn pḥng khách quen thuộc, nghe tiếng chị cười gịn tan như thiếu nữ tuổi 18., tôi thấy thời gian chẳng hề trôi...Dường như thời gian chẳng đụng được đến chị. Ngay cả các cuộc sống sôi động ở nước ngoài cũng chẳng làm thay đổi chị chút mảy may...

user posted image
Nghệ sĩ Mỹ Châu và chồng (nghệ sĩ
Đức Minh).


Cứ như chẳng hề có cuộc chia tay nào. Cả căn nhà trên đường Lê Quang Định, chị đă ở mấy chục năm, vẫn cái vẽ trầm lặng đón chị về mặc cho nhịp sống ngoài kia có hối hả. Thấy tôi đưa mắt nh́n các đồ vật trong nhà trật tự vẫn quen thuộc như chẳng hề có chút ǵ xáo trộn, chị bật cười bảo:

- Bé Châu (cháu của chị) vẫn giữ mọi thứ trong nhà trật tự y như cũ, như thể ngày nào Châu cũng ở nhà vậy. Bởi nó biết tính Châu không thích sự xê dịch...

Tôi nói thêm: C̣n một lư do nữa chứ. Bởi đồ vật trong nhà cũng thân thuộc gắn bó với chị đây kỷ niệm.

Chị cười nhẹ, tôi đọc được trong đáy mắt chị một thoáng buồn. Nhiều người bảo nghệ sĩ thường dễ quên, nhất là những chuyện thời xa xưa mấy ai nhớ. C̣n chị dường như chẳng quên việc ǵ. Cả những chuyện người ta để quên mà sống th́ chị vẫn cứ nhớ...Chị vẫn giử cho ḿnh rất nhiều kỷ niệm, những bức ảnh, bài thơ, bài báo ố vàng mấy chục năm về trước từ thuở bé Mỹ Châu mới 13 tuổi rực sáng trên sân khấu...Tôi ngạc nhiên hơn khi chị cho xem một album rất đẹp của khán giả trẻ ở Mỹ tặng cho chị, đó là những bài báo sưu tầm theo thời gian viết về chị đăng trên rất nhiều tờ báo cả trong nước lẩn ngoài nước...Chợt nhận ra cái quư giá của ḍng thời gian trên ch1inh những trang báo mà người yêu quư chị đă trân trọng cất giữ...Từng bước trưởng thành, từng dấu ấn thăng hoa, từng đoạn hồi ức, từng nổi buồn,niềm hạnh phúc...Chỉ cần h́nh dung một Mỹ Châu trên những trang báo cũng đá thấy cả một thế giới rực rỡ sắc màu rồi.

Tôi hỏi một câu mà nhiều khán cũng muốn hỏi chị từ lâu:

- Chị là người hết ḷng v́ nghề nhưng tại sao lại quyết định ra đi, quyết định rời sân khấu?Không phải bấy giờ mà Châu quyết định dừng lại từ năm 1995. V́ Châu quá yêu nghề, đối với Châu sân khấu như một thánh đường. Cũng v́ muốn giữ ǵn tất cả những ǵ đẹp nhất, đáng quư nhất nên châu phải biết dừng lại đúng lúc. Sau năm 1995, thỉnh thoảng Châu cũng có tham gia một số vai diễn ở đài PTTH Cần Thơ. Cho đến vai Vơ Tắc Thiên – vai diễn cuối cùng từ giả sân khấu của Châu th́ Châu không tham gia diễn ở bất kỳ đâu nữa. Dù bây giờ ở nuớc ngoài Châu nhận được rất nhiều lời mời biểu diễn nhưng Châu cũng không tham gia. C̣n quyết định đi định cư ở Mỹ th́ do sự đoàn tụ gia đ́nh. Châu cũng là... vợ, là nhột người đàn bà b́nh thường, ''chồng ở đâu th́ vợ ở đó, Em biết không, từ ngày Châu sang Mỹ, anh Minh không rời xa châu... nửa bước. Trước đó, ảnh vẫn nhận show diễn nhưng từ ngày có Châu ở bên cạnh th́ ảnh cũng từ chối không diễn ở đâu nữa. Anh Minh sợ Châu ở nhà một ḿnh buồn, chứ c̣n Châu vẫn khuyến khích ảnh đi diễn.

- Chị không đi hát nữa ắc co rất nhiều khán giả trách...nhưng thừa biết là khán giả trách th́ trách c̣n thương th́ vẫn thương...

Không chỉ khán giả mà bạn đồng nghiệp cũng trách giận ḿnh. Nhưng nếu như mọi người hiểu được lư do v́ sao Châu quyết định như vậy, Châu tin mọi người sẽ đồng cảm và không c̣n trách nữa đâu.

- Chị đă chọn cuộc sống b́nh thường nhưng thanh thản, dù thanh thản nhưng cũng không tránh khỏi những lúc thấy trống trăi, nhất là tâm hồn nghệ sĩ đa cảm như chị. Vậy những lúc buồn, chị làm ǵ?

Nếu nói không buồn, không nhớ th́ không đúng. Bởi cái nỗi nhớ sân khấu bao giờ cũng ở trong sâu thẳm ḷng ḿnh. Những giây phút chạnh ḷng nhớ Châu mở một dĩa ca cổ của anh Minh Cảnh. Chỉ cần nghe lại giọng ca một thời của anh Minh Cảnh cũng đă đủ để Châu b́nh tâm trở lại. Với Châu, đă quyết tâm chọn con đường dừng lại th́ ḿnh chẳng nghĩ ngợi nhiều. Hồi bé mới mười một, mười hai tuổi Châu đi hát mà đă nói với mẹ ''Con sẽ dừng lại vào năm con ba mươi tuổi, Châu nghĩ ĺnh dừng lại đă là hơi muộn... Qua báo Sân Khấu. vợ chồng Châu xin được cảm ơn tất cả t́nh cảm khán giả đă dành cho ḿnh. Dù vợ chồng Châu c̣n hát hay không c̣n đứng trên sân khấu nữa th́ t́nh cảm khán giả cũng không hề vơi... Đối với Châu, đó là niềm hạnh phúc vô bờ.

- Nhiều độc giả rất muốn biết cuôc sống của anh chị bên Mỹ ra sao?

Vợ chồng Châu cũng sống một cuộc sống b́nh thường như bao người Việt ở Mỹ. Có một ngôi nhà, phía sau nhà Châu có một khu vườn rất đẹp. Cháu của Châu đă tự tay chọn những cây kiểng Châu thích để trồng ở đó. Có cả một bụi trúc, một hồ cá ở sau vườn. Chiều mùa hè Châu hay ra ngồi ở đó, dưới những khóm trúc cho cá ăn. Nhưng chỉ cho cá ăn được vào mùa hè thôi mùa Đông mà cho cá ăn là nó chết.

- Lần đầu tiên em mới nghe ''chuyện lạ''đó. Mà anh chị vừa mới về là có khán giả đă biết, gọi điện báo cho toà soạn rồi đó.

Châu chẳng nói với ai cả nhưng có lê khán giả lên mạng nên mới biết nhanh như vậy. Ngay cả ngày sinh nhật của Châu, ông xă Châu và mấy đứa cháu tổ chức nho nhỏ ở bển th́ khán giả bên này cũng gởi rất nhiều hoa, gởi cả quà chúc mừng sinh nhật của châu. Mà tâm trạng ḿnh th́ thật lạ cứ đến ngày sinh nhật lại thấy... buồn một chút v́ cái ''dấu tích'' tuổi tác cứ mỗi năm đầy thêm lên...

Chị cười gịn, chẳng có chút ǵ là buồn cả. Tôi ngắm mỗi khuôn mặt thời trẻ, đầy tràn hạnh phúc của chị mà thấy ḷng vui lây. Vui v́ sức trẻ tràn trề trong tâm hôn chị. Và vui hơn v́ chị đang được hưởng cái hạnh phúc êm đềm, ngọt lành nhất trong cuộc đời. Những tháng ngày thong dong như chị nói vui - ''Sáu tháng ở Việt Nam, sáu tháng ở Mỹ, cuộc đời Châu từ đây là những cuộc đi về giữa hai nửa ṿng... trái đất''.

Th́ cuộc đời mỗi người xét cho cùng cũng chỉ là những cuộc đi về đó thôi. Suốt cuộc đời nghệ sĩ, chị đă đi : mỗi một con đường từ hậu trường ra sân khấu. Con đường thật ngắn ngủi chỉ mươi bước chân nhưng nó đă chiếm giữcả cuộc sống, t́nh yêu, niềm say : mê và cả nỗi khát khao rất b́nh thường : của người phụ nữ là được làm mẹ mà chị đă không có được. Nhưng con đường đó lại cho chị một gia tài vô giá- một cái tên Mỹ Châu không thể nào quên...


(Theo Sân Khấu)




* Hosted for free by InvisionFree